Trang chủ > Đời sống > Chạy trốn mùa xuân
Chạy trốn mùa xuân
19/02/2010 12:45:27
(SVVN) Mùa Xuân năm tôi mười chín tuổi, tôi đã một lần có dịp được chạy trốn cùng với một cô gái. Đây không phải là kiểu chạy trốn như phim hành động, khi hai nam nữ nhân vật chính phải lén lút, ẩn mình khỏi họng súng của kẻ thù. Đây chính là việc bỏ trốn hẳn hoi, tức là một nam một nữ giấu diếm gia đình, cùng dắt díu nhau đến một nơi thật xa mà thuê phòng khách sạn ở....


Chuyện xảy ra đôi lúc nghĩ lại giống như một giấc mộng. Thoáng rõ nét đến là thế, bỗng nhiên lại có vẻ hư hư thực thực, cứ như là bịa đặt mà thôi. Rất nhiều chi tiết diễn ra trong cuộc trốn chạy đúng bảy ngày ấy đã hoàn toàn bị xóa mất. Nhưng một vài chi tiết thì đọng lại cứ như đã lưu vào bộ nhớ, tồn tại bất biến. Liệu chúng có lúc nào tan đi khi tôi trở thành một ông già lụ khụ sống trong ký ức mù sương?
Cô gái đã cùng trốn chạy với tôi ấy tên Vân. Tôi vẫn thích nghĩ về cô ấy như những đám mây hững hờ xa tắp, thấy đấy, mà rồi mất đấy, không thể nào nắm bắt được. Không ai biết được cô nghĩ gì trong cái đầu nhỏ xinh. Cô làm những việc kỳ quặc mà không ai giải thích được lý do. Lúc đấy cô đã hai mươi mốt tuổi. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là do tuổi tác khác biệt mà tôi đã không thể nào phán đoán được tâm tư của cô.

Nhà chúng tôi ở cạnh nhau. Hai gia đình, có hai đứa trẻ lớn lên đùa nghịch cùng nhau, rồi đi học cùng một trường mà trở thành thân quen. Nói cho đúng, thường thì chúng tôi chỉ có hai năm học cùng nhau, rồi thì đến hai năm xa cách. Dù vậy, trong hai năm học cùng nhau ấy, đã gắn bó thân tình như thể chị em. Khi tôi học lớp một, và cô lớp ba, cô dắt tôi đến trường. Khi tôi lớp sáu, cô lớp tám, cô đèo tôi tới trường. Đến khi tôi lớp mười và cô lớp mười hai, lần đầu tiên tôi nhận ra sự khác nhau về thể chất giữa chúng tôi: tôi cao và khỏe hơn Vân. Đó là cả một sự khác biệt! Trong suốt một năm duy nhất cấp ba được chở Vân đến trường đó, trong lòng tôi đã rộn rã một thứ mơ hồ khó gọi tên.

“Bỏ cái áo vào quần cho gọn gàng” hay “Sửa lại cái huy hiệu cho ngay ngắn” cô hay lên giọng nói với tôi như thể một bà chị khó tính. Mùa Hè năm đó, thỉnh thoảng tôi hay sang nhà cô chơi. Vân bắt tôi ngồi làm mẫu hàng giờ. Dạo ấy cô đang loay hoay thi vào một trường nghệ thuật.
“Ngồi im. Cấm nhúc nhích!” - cô nạt lớn, mặt nghiêm trọng như thể ai sắp chết tới nơi. Cái bút chì than trong tay cô xoay xở như thể một sinh vật sống động.
“Em muốn đi chơi...”, tôi than vãn nho nhỏ, nửa muốn cô nghe thấy, nửa sợ cô phát khùng.

Quả thật, vào lúc đó tôi chỉ muốn chạy nhảy, muốn đá banh, muốn động đậy, muốn gào thét cho xong đi đám năng lượng dư thừa. Dù vậy, tôi phải ngồi đây, nghiêm trang và khép nép, chán chường nhìn tuổi trẻ trôi qua như mây bay ngoài khung cửa. Nhưng, tôi không thể từ chối Vân bất cứ điều gì. Mà thật ra cũng không hẳn, tôi cũng đã từ chối Vân một lần. Nhưng ngay chính lần ấy, cũng không hẳn là một sự từ chối. Tôi không thể nói rõ hơn được. Lần nào cố gắng để giải thích việc này, tôi đều vấp phải một thành trì logic cứng rắn không thể vượt qua. Dù sao, sự việc ấy đã xảy ra trong lần bỏ trốn của hai đứa. Nhưng tôi đã để mình đi lạc đường quẩn quanh trong ký ức mất rồi, phải trở về chủ đề chính: cuộc chạy trốn, chạy trốn, chạy trốn... 

Năm thứ ba khi Vân đã vào học ở trường nghệ thuật ấy, lần đầu tiên cô yêu một anh chàng. Kẻ được Vân yêu như si mê này lớn hơn cô những mười tuổi, và tệ hơn, đã có gia đình. Tôi không biết mặt mũi anh ta tròn méo ra sao, vì tôi chưa bao giờ có dịp gặp thì anh ta đã mất hút. Nhưng nghe đâu cũng có tài, có sự nghiệp, thuộc dạng đàn ông khiến xiêu lòng thiếu nữ. Vân đối với anh ta có lẽ như một cuộc phiêu lưu nho nhỏ. Do vậy, khi cô trở nên thực lòng nghiêm túc thì anh chàng hoảng quá đã biến đi không dấu vết. Tôi không rõ chuyện gì đã xảy ra vì tôi chỉ có thể diễn tả lại qua những mảnh chắp ghép rời rạc mà mình thu lượm được. Một ngày nọ, cô nhắn tin bảo tôi sang nhà, chỉ vào cái vali du lịch được sắp xếp gọn ghẽ, cô bảo với tôi, chậm rãi và từ tốn, như thể chẳng còn gì tự nhiên hơn thế nữa trên đời:

“Mình cùng nhau bỏ trốn đi!”.
Tôi nhớ đó là một sáng tháng Một, trời hơi lành lạnh. Giáng sinh và Tết Dương lịch cũng đã qua. Không gian bỗng như chùng xuống một tí và không còn gì để khuấy động cho rộn ràng lên nữa. Nhưng lời cô nói thì cứ như tạp âm khuếch đại mấy ngàn decibel chọc xuyên màng nhĩ của tôi.
“Chuyện là thế nào vậy?” - Tôi hỏi khi chúng tôi yên vị trên một chuyến xe đò cuối ngày, tay ôm một cái balô nhỏ có vài bộ áo quần và một số vật dụng cần thiết. Tôi nghĩ trên mặt tôi vẫn còn có nét bàng hoàng, như thể không tin điều đang diễn ra là sự thực. “Em đừng hỏi gì hết. Chị sẽ nói khi nào chị muốn. Được không?” - Vân không nhìn tôi, trả lời với một vẻ lạnh lùng tôi không thể tưởng mình có thể nhìn thấy ở cô.
Chuyến xe cuối thầm lặng lao đi trong đêm. Mọi người trên xe gà gật. Tôi và Vân không ngủ, nhưng chúng tôi cũng lặng im không nói một lời nào.

Nghĩ cho cùng, đối với tôi, chuyện tình yêu đó của Vân nghe cứ như một màn trailer của một bộ phim tình cảm bi kịch tâm lý gì đó không dính dáng gì đến mình. Nhưng như tôi nói, tôi không thể chối từ Vân điều gì. Với số tiền cô đem theo, chúng tôi đi thẳng ra dãy khách sạn nhà trọ sát bờ biển, thuê một phòng nhỏ cho hai người. Kết cuộc, tôi đã cùng Vân bỏ trốn như hai kẻ yêu nhau không được chấp thuận, rời xa gia đình, hoàn toàn không để lại tung tích.

Những ngày trải qua tại vùng biển đó cứ như một kỳ nghỉ hoàn toàn thanh nhàn, không đọng lại hình tích gì trong tôi. Ban ngày, trong lúc tôi tung tăng giữa sóng biển, Vân ngồi trên bãi cát, nhìn trời với một vẻ thẫn thờ hoặc hai tay bỏ túi quần, lang thang vòng quanh như một nhà hiền triết lặng lẽ. Ban đêm, có khi chúng tôi cùng nhau đi dạo dọc bãi biển dưới ánh trăng. Biển lấp lánh như có hàng ngàn mẩu bạc đính lơ lửng trên nền nước đen tuyền. Cũng có lúc chúng tôi thấy đèn của những tàu đánh cá ngoài xa lung linh như hàng chục con đom đóm lớn. Chúng tôi đứng bên cạnh nhau, đứng khoanh tay như hai kẻ đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật nào đấy, im lìm không nói một lời. Giữa không gian lặng lẽ chỉ có tiếng sóng, tôi âm thầm đếm những đốm sáng ấy. Một, hai, ba,... mười lăm... ba mươi...  Tôi sợ chạm vào thế giới riêng của Vân. Cô không giải thích nhiều. Nhưng tôi nghĩ, có lẽ đêm nào cũng phải đi bộ nhiều như thế, cô mới ngủ được.

Đêm đến, chúng tôi cứ để đèn sáng mà đi ngủ. Tôi trải một tấm đệm dưới đất, ngủ ngoan ngoãn như chú chó trông giấc ngủ cho cô tiểu thư. Thỉnh thoảng thức giấc nửa đêm, tôi ngồi dậy nhìn thấy gương mặt Vân rất gần. Tôi không thể nghĩ rằng Vân rất xinh đẹp, vì những đường nét trên gương mặt cô quá thân thiết, gần như một phần gì đấy của chính tôi, đến mức tôi không còn có thể cảm nhận khách quan về chúng nữa. Tôi chỉ lặng nhìn gương mặt đó, đầu trống rỗng, đồng thời một suy nghĩ không ngớt nổi lên trong đầu tôi: “Tại sao mình lại ở đây?” và “Mình đang làm gì ở đây thế này?”

Ngày thứ bảy của chuyến đi, bỗng nhiên cô cho tôi xem chiếc điện thoại cùng với tất cả tin nhắn của cô và anh chàng nọ trong đó. Đó cũng chính là lần đầu tiên tôi có được ý niệm lờ mờ về những gì đã xảy ra.
- Chị muốn em làm gì với chúng? - Tôi hỏi.
- Em hãy xóa cho hết tất cả chúng đi!
Một công việc dễ dàng, nhưng khá mất thời gian. Tôi mất dấu giữa một khối lượng khổng lồ các tin nhắn và cuộc gọi.
- Xóa cho hết hoàn toàn! - Vân nói nhẹ nhàng. Cô khoanh tay, tựa vào kiếng cửa sổ, nhìn vào một điểm nào đó phía sau tôi.
Tôi chỉ biết im lặng làm như cô nói.

Khi tin nhắn cuối cùng đã được xóa xong, tôi ngẩng lên nhìn cô, và nhận ra cô đã khóc từ lúc nào.
Gương mặt trắng xanh của cô phủ đầy nước, đôi mày khẽ chau lại, cô cố kìm một tiếng  nấc. Với đôi mắt đỏ hồng, Vân trước mặt tôi bỗng như một con thỏ yếu ớt. Cô cần được an ủi, dỗ dành, điều hiển nhiên đến như vậy mà trong suốt những ngày vừa qua tôi đã hoàn toàn không nhận ra.

Tôi chỉ biết bước lại gần và ôm lấy cô. Một điều tôi chưa từng làm trước đây, và có lẽ sẽ không bao giờ nữa về sau này. Mỗi khi nghĩ về điều ấy, tôi vẫn còn cảm giác một chút run rẩy, như hàng ngàn con bướm đồng loạt đập cánh bay lên giữa lồng ngực tôi.
Giữa lúc ấy, Vân ngước mặt lên, và môi cô tìm đến môi tôi.

Tôi không thể lý giải rõ ràng hành động của tôi lúc ấy, cũng như nó đúng hay sai. Nhưng tôi đã đẩy cô ra và nói nhỏ: “Để em đi lấy khăn giấy cho chị”.
Và đó là câu nói cuối cùng giữa chúng tôi cho đến tận khi về nhà. Đó là ngày cuối cùng của tuần lễ chúng tôi cùng nhau chạy trốn.
Có lẽ Vân đã nói mọi chuyện với mẹ mình, và mẹ cô rủ rỉ với mẹ tôi như thế nào đó, mà mọi người đã hoàn toàn để chúng tôi yên dù họ đã gần như phát điên trong suốt tuần lễ chúng tôi biến mất không rõ lý do.
 
Vân cũng không còn gọi tôi sang chơi nhà cô. Còn tôi, vẫn như mọi khi, không thể và không dám làm gì nếu như cô không nói và không yêu cầu. Thỉnh thoảng, gặp nhau trên đường, chúng tôi gật đầu lịch sự như những người lớn chào nhau.
Cũng có những lúc, tôi đã nghĩ về những chuyện xảy ra. Và tôi muốn thử ngồi lý giải mọi thứ với Vân.
“Ngày hôm đó, quả thật em đã chạy trốn cùng chị. Nhưng vào ngày cuối cùng đó, có một điều chị không biết, đó là em còn chạy trốn khỏi một thứ. Một thứ không rõ ràng, không hình dạng, không nắm bắt được. Một điều vô hình em không thể giải thích ra sao”.
Có lẽ tôi đã chạy trốn khỏi Vân? Nhưng tại sao? Tôi không thể trả lời.

Cho đến khi tôi kịp nhận ra sự vô lý của mình thì cơ hội đã vuột thoát khỏi tay mất rồi. Thời khắc thích hợp để có thể nói lên điều đó cũng đã chạy trốn khỏi tôi, như chú thỏ con vùng thoát khỏi tay đứa trẻ vụng về, chạy biến vào trong rừng thẳm.Và thời gian cứ thế trôi, cho đến bao nhiêu mùa Xuân nữa...

 

Bích Khoa

 

Lưu bài viết |Bản in |Gửi bạn bè |Lưu yêu thích |PDF | Phản hồi (0) Chia sẻ
 PHẢN HỒI BẠN ĐỌC SVVN Online VỀ BÀI VIẾT:
CÁC TIN KHÁC:
  • Nồng nàn tuổi đôi mươi (18/02/2010)
  • Tiến sĩ lên đồng (14/02/2010)
  • Đại học Đông Á - Đà Nẵng: Quyên góp ủng hộ tiền giúp SV mổ tim. (09/02/2010)
  • Tình yêu của người Việt trẻ trong năm mới (05/02/2010)
  • Đảng viên trẻ với chứng chỉ IELTS "8 chấm" (03/02/2010)
  • Du học sinh Singapore và đêm hội Prom Night 2010  (01/02/2010)
  • Giải pháp hấp dẫn thanh niên (01/02/2010)
  • Chuyện tình Trường Sa (26/01/2010)
  • Vĩnh Long: Tỏa sáng những thanh niên Học tập và làm theo lời Bác (25/01/2010)
  • "Đi học cùng osin" (19/01/2010)
  •  

    Trang chủ | Thời sự | Văn hóa | Kết nối SVVN | Đặt báo | Thông tin cần biết | Liên hệ quảng cáo | Gửi Tòa soạn

    © Sinh Viên Việt Nam Online 2008
    Số giấy phép: 167/GP-BTTTT, cấp ngày 16/08/2011
    Tổng Biên tập: NGUYỄN HUY LỘC Tòa soạn: Số 5 Hòa Mã, Hà Nội
    Email: toasoan@svvn.vn

    ^^ Trở lên đầu